Tin nóng
tin tức

22 năm chờ đợi, Arsenal xé toang lời chế giễu để đăng quang Ngoại hạng Anh

“Bottle” — chai nước. Một từ đơn giản nhưng xuyên suốt cả mùa giải, Arsenal đã biến nó thành biểu tượng của niềm vui thay cho nỗi đau “bottling” — gánh nặng của những lần gục ngã ở vạch đích.

Khi Man…

22 năm chờ đợi, Arsenal xé toang lời chế giễu để đăng quang Ngoại hạng Anh

“Bottle” — chai nước. Một từ đơn giản nhưng xuyên suốt cả mùa giải, Arsenal đã biến nó thành biểu tượng của niềm vui thay cho nỗi đau “bottling” — gánh nặng của những lần gục ngã ở vạch đích.

Khi Man City để Bournemouth cầm hòa 1-1 ở vòng 37, chiếc cup Premier League 2025-2026 đã thuộc về Arsenal. Pháo thủ chính thức vô địch sớm một vòng đấu, chấm dứt 22 năm mòn mỏi chờ đợi.

Tại trung tâm huấn luyện London Colney, HLV Mikel Arteta đã chuẩn bị một bất ngờ đặc biệt: chiếc cúp Ngoại hạng Anh được phủ lớp màu đen, chỉ bừng sáng khi khoảnh khắc đăng quang tới.

Bukayo Saka đứng trước cup, nói thẳng vào ống kính: “22 năm. Nhiều tiếng cười, nhiều lời trêu chọc. Nhưng giờ thì họ không cười nữa. Cái cup này sẽ tỏa sáng rực rỡ.”

Myles Lewis-Skelly nâng ly champagne, đáp trả đúng chủ đề: “Họ bảo chúng tôi là ‘bottlers’. Thì đây, chúng tôi đang cầm chai (bottle) đây.”

Đoạn video do Jurrien Timber đăng lên Instagram cho thấy tất cả — nụ cười, nước mắt và sự giải tỏa.

Chiếc chai nước có logo Arsenal — thứ từng bị một cổ động viên Man City sử dụng làm công cụ chế giễu trước ống kính truyền hình — giờ đã trở lại, nhưng theo cách hoàn toàn khác. Đội trưởng Martin Odegaard cầm nó trên tay, như thể nhắn nhủ rằng mọi lời đàm tiều đã khép lại.

Gabriel Magalhaes chọn cách đáp trả thẳng thừng hơn. Anh đăng bức hình cổ động viên kia thất vọng sau trận hòa Bournemouth, kèm dòng chú thích ngắn gọn: “Suy nghĩ nhiều quá”. Eberechi Eze thì hài hước hơn — ảnh chế biến người đàn ông thành một chai nước khổng lồ màu xanh.

Khi màn ăn mừng trong phòng thay đồ kết thúc, các cầu thủ tiến ra Emirates Stadium. Bên ngoài, hàng nghìn người hâm mộ đã đợi sẵn. Pháo sáng đỏ rực, pháo hoa bắn lên liên hồi. Cựu danh thủ Ian Wright — người từng ghi 185 bàn cho Arsenal và vô địch Premier League năm 1998 — hòa vào đám đông, bị người hâm mộ vây quanh trong giây phút hạnh phúc.

Các cuộc vui không dừng lại khi đêm xuống. Các quán pub Drayton Park Arms, The World’s End và The Tollington đều nghẹt người. Cổ động viên mở champagne, nhảy lên bàn, ôm nhau khóc. Trên đường phố London, tài xế bấm còi liên hồi. Người hâm mộ đứng trên mái nhà vẫy áo.

Đến 5 giờ sáng ngày 20/5, Timber, Saka, Declan Rice và Eze vẫn còn đi dạo quanh khu vực bên ngoài Emirates. Một cổ động viên không tin vào mắt mình khi bắt gặp những nhà vô địch lúc rạng sáng. Rice, giọng khàn đặc vì la hét, rủ CĐV chụp ảnh rồi cùng họ hô to: “Arsenal, Arsenal, Arsenal.”

Eze đăng bức selfie vào khoảng 5h20 sáng — ngón tay đặt lên môi, như thể yêu cầu cả thế giới im lặng trước những chỉ trích từng dành cho đội bóng.

Jorginho — cựu cầu thủ Arsenal, nay khoác áo Flamengo — gọi Facetime để chúc mừng Saka và Timber. “Rất mừng cho các bạn,” anh viết.

Nhưng mùa giải chưa kết thúc. Arsenal còn Crystal Palace ở vòng 38 Premier League ngày 24/5, và quan trọng hơn — trận chung kết Champions League gặp PSG tại Budapest ngày 30/5. Nếu vô địch Ngoại hạng Anh là màn giải tỏa, thì Budapest có thể là bữa tiệc lớn nhất.

Arsenal đã chứng minh một điều: bị cười chê không phải là điểm kết, mà là động lực. 22 năm “bottling” đã biến thành 22 năm tích lửa. Và ngọn lửa ấy giờ đã bùng lên.