Bảng G World Cup 2026: Bỉ suy yếu, Ai Cập và Iran chờ gây bất ngờ
Bỉ vẫn được xem là ứng viên số một của bảng G World Cup 2026, nhưng “thế hệ vàng” từng đưa bóng đá Bỉ lên đỉnh cao thế giới giờ đã đến lúc đếm những kỳ World Cup cuối cùng. Kevin De Bruyne và Romelu L…
Bỉ vẫn được xem là ứng viên số một của bảng G World Cup 2026, nhưng “thế hệ vàng” từng đưa bóng đá Bỉ lên đỉnh cao thế giới giờ đã đến lúc đếm những kỳ World Cup cuối cùng. Kevin De Bruyne và Romelu Lukaku đều có thể sẽ giã từ sân khấu World Cup sau giải năm nay, đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên huy hoàng kéo dài hơn thập niên.
De Bruyne vẫn đóng vai trò kiến tạo chủ lực với nhãn quan và đường chuyền đẳng cấp. Vấn đề là thể lực của anh không còn duy trì ở mức đỉnh cao như giai đoạn World Cup 2018. Bỉ vì thế cần lớp cầu thủ trẻ gánh vác thêm gánh nặng tuyến giữa.
Jeremy Doku, Charles De Ketelaere và Amadou Onana là những cái tên được kỳ vọng nhất. Trong đó, tốc độ cùng khả năng đột phá của Doku trở thành vũ khí quan trọng, nhất là khi hàng công Bỉ không còn sự bùng nổ như trước.
Điểm yếu chí mạng của Bỉ nằm ở hàng phòng ngự. Lớp hậu vệ Kompany, Alderweireld hay Vertonghen đã lùi vào quá khứ, và lớp kế cận chưa cho thấy sự vững chãi tương đương. Đây chính là khoảng trống Ai Cập sẽ nhắm đến.
Mohamed Salah vẫn là điểm tựa lớn nhất của tuyển Ai Cập. Khác với hình ảnh chơi đầy cảm hứng những năm trước, Salah giờ thi đấu điềm tĩnh hơn, hiệu quả hơn. Ai Cập cũng chuyển mình thành một đội bóng tổ chức chặt chẽ, thiên về thực dụng — kiểu đối thủ cực kỳ khó chịu ở các giải đấu loại trực tiếp.
Tuyển Iran mang đến một diện mạo khác. Đội tuyển châu Á này nổi tiếng với lối đá kỷ luật, phòng ngự kiên cường và tinh thần không bao giờ buông bỏ. Dù bóng đá Iran chịu nhiều áp lực từ biến động chính trị tại Trung Đông, đội tuyển vẫn giữ được sự ổn định đáng nể nhờ hệ thống phòng ngự chặt chẽ và khả năng tranh chấp quyết liệt.
Iran không cần nhiều ngôi sao để gây khó dễ cho các đội cửa trên. Khoảng cách đội hình compact và sức chiến đấu cao là thứ khiến bất kỳ đối thủ nào cũng phải dè chừng, nhất là khi họ thiếu kiên nhẫn hoặc đánh giá thấp đối phương.
New Zealand là đội bị đánh giá thấp nhất bảng bởi khoảng cách trình độ khá lớn so với Bỉ, Ai Cập và Iran. Tuy vậy, đại diện châu Đại Dương có điểm riêng: thể hình vượt trội, khả năng không chiến tốt và lối chơi giàu va chạm. Họ không dễ sụp đổ khi gặp đội mạnh hơn, mà thường chọn cách phòng ngự đông người, kéo dài thế giằng co và chờ đợi cơ hội từ các tình huống cố định.
Tổng quan lại, Bỉ vẫn là cái tên sáng giá nhất cho ngôi đầu bảng G nhờ dàn cầu thủ chất lượng cao. Nhưng Ai Cập hoàn toàn có thể cạnh tranh sòng phẳng, còn Iran và New Zealand đủ khả năng làm nên chuyện nếu các đội cửa trên chủ quan hoặc mất kiên nhẫn.
Nhìn xa hơn, World Cup 2026 có thể là bước ngoặt thực sự cho bóng đá Bỉ. Nếu lớp cầu thủ trẻ không thể gánh vác kịp sau khi “thế hệ vàng” giải nghệ, “Quỷ đỏ” sẽ đối mặt với giai đoạn khủng hoảng kéo dài. Trong khi đó, Ai Cập và Iran cho thấy họ không chỉ đến để lấy kinh nghiệm, mà hoàn toàn có thể tranh suất đi tiếp nếu tận dụng tốt điểm rơi phong độ.
—